Chúa Nhật IV PS - Năm A

Lm. Giu-se NGUYỄN HƯNG LỠI, DCCT

YÊU MẾN VÀ TUÂN GIỮ CÁC GIỚI RĂN CỦA CHÚA

Hình ảnh của người con khi phải đi xa nhà, vắng cha mẹ lâu ngày hay người chồng, người vợ ngăn cách nhau thời gian lâu sẽ cho ta cảm tưởng có những sự lưu luyến, bịn rịn và một trong những tâm tình đầu tiên là lời nhắn nhủ của cha mẹ đối với con khi tiễn biệt xa cách: con hãy ngoan ngoãn, giữ lời cha mẹ chỉ bảo, dặn dò, cố gắng học hành, cố gắng làm ăn để có một tương lai tốt đẹp, không làm hổ danh cha mẹ, không phụ công lao của cha mẹ v.v... Còn đối với vợ, với chồng khi phải xa nhau, họ sẽ có những lời dặn dò đầy tâm huyết: "hãy trung thành và nhớ tới nhau".

Chúa Giê-su cũng vậy, trước khi đi thật xa, về cùng Cha của Ngài, Ngài đã chuẩn bị tư thế, chuẩn bị tinh thần cho các môn đệ. Ngài đã dặn dò, khuyên nhủ các môn đệ nhiều lần, Ngài đã nói với các môn đệ với hết tâm tình, hết con tim của mình: "Các con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con" ( Ga 15, 12 ). Lời này Chúa Giê-su cũng nhắn nhủ chung cho Giáo Hội của Ngài, một Hội Thánh mà Ngài là tảng đá mà người thợ xây loại bỏ, đã trở nên tảng đá góc tường, một Giáo Hội đã được xây dựng trên nền tảng là các tông đồ.

Hôm nay, trước lúc về trời như lời tâm huyết sâu xa nhất, Chúa Phục Sinh đã hứa sẽ ban Thánh Thần, Ðấng Phù Trợ đến để nâng đỡ các tông đồ, rồi Ngài khuyên các môn đệ phải có lòng tôn trọng yêu thương nhau và các môn đệ cũng phải có lòng yêu mến đối với Ngài: "Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy" ( Ga 14, 15 ).

I. LỜI DI CHÚC CỦA CHÚA GIÊ-SU TRƯỚC KHI V TRỜI:

Trước khi về trời, Chúa Phục Sinh không muốn để các môn đệ u buồn sầu não mãi mãi, Ngài muốn cho các môn đệ hiểu rõ rằng Ngài sẽ không bỏ rơi các ông, Ngài trấn an, ủi an các ông: "Lòng các con đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy" ( Ga 14, 1 ). Chúa hứa với các ông: "Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi, Thầy sẽ ở cùng chúng con mọi ngày cho tới tận thế" ( Ga 14, 18 ).

Nhưng để mãi sống trong sự liên kết với Chúa như Chúa đang nói với các ông, Chúa khuyên răn và nhắn nhủ các ông: "Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy" ( Ga 14, 21 ).

Chúa Giê-su Phục Sinh đã liên kết với Cha của Ngài bằng một tình yêu sâu thẳm, vì yêu mến, kính trọng Cha, Chúa Giê-su đã luôn làm theo ý của Cha Ngài: "Lạy Cha nếu có thể được thì xin cất khỏi con chén này, nhưng đừng theo ý con mà theo ý của Cha".

Vậy, yêu mến Chúa Giê-su, các môn đệ và mọi người phải tuân giữ mọi điều Chúa dặn, Chúa nhắn bảo cũng như Ngài đã tuân theo ý Cha Ngài thế nào, thì các môn đệ và nhân loại, Giáo Hội cũng phải tuân theo và thực hiện lời của Chúa. Ðức Giê-su đã yêu mến Cha Ngài đến nỗi Ngài đã thực hiện tuân giữ Lời Của Chúa Cha và chỉ làm mọi sự theo ý Cha để tất cả cho vinh danh của Cha. Chính vì lòng yêu mến tột bực của Chúa Giê-su đối với Chúa Cha đã làm cho Ngài và Cha Ngài nên một. "Ta và Cha Ta là một" ( Ga 10, 30 ).

Như thế, lời truyền lệnh cho các môn đệ trước khi Chúa Giê-su về trời không chỉ là lời nói suông cho qua lệ, lời nói trên đầu môi chóp lưỡi mà chính là một lời tâm huyết, một lời di chúc phải thực hiện để chứng tỏ lòng yêu mến, hiếu thảo và tôn kính của môn đệ và mọi thế hệ kế thừa sau. Chúa Giê-su đã để lại gương tuyệt hảo cho các môn đệ và mọi thế hệ noi theo, đó là Ngài luôn làm mọi sự theo ý Cha và chỉ làm mọi việc theo ý Cha của Ngài vạch ra, hướng dẫn. Ta có thể nói mà không sợ quá lời là cuộc sống của Chúa Giê-su là cuộc sống của Cha, hành động, lời nói, cử chỉ, thái độ của Chúa Giê-su là của Cha.

II. HỘI THÁNH VÀ MỌI NGƯỜI MUÔN THẾ HỆ PHẢI NOI GƯƠNG BẮT CHƯỚC CHÚA:

Là môn đệ của Chúa Giê-su, chúng ta và Giáo Hội của Ngài không thể đi đường lối nào ngoài con đường mà Chúa Giê-su đã đi, đã chỉ dẫn và vạch cho con người bước theo: tuân giữ và thực thi Lời của Chúa. Có tuân giữ và thực thi Lời của Chúa, Giáo Hội và nhân loại mới sống trong tình liên đới yêu thương. Yêu thương mà Chúa Giê-su đã thực hiện và trối lại cho nhân loại là phục vụ và tự hiến.

Phục vụ trong khiêm nhường, vô vị lợi và bao dung như gương Chúa Giê-su rửa chân cho các môn đệ và yêu thương cho tới cùng: "Không có tình yêu nào cao vời cho bằng Tình Yêu của người hiến mạng sống vì người mình yêu" ( Ga 15, 13 ). Yêu thương của Chúa là "Lương thực của Ta là làm theo ý Ðấng đã sai Ta" ( Ga 4, 32 ) hoặc như thánh Phao-lô đã viết: "Này con xin đến, như trong cuốn sách đã viết về con, để thi hành ý Cha" ( Dt. 10, 4 - 7 ) và như thế, yêu thương tự hiến là "Người đã hạ mình xuống, vâng lời cho đến chết và chết trên thập giá" ( Pl 2, 8 ).

Chúa Giê-su đã sống, đã thực hiện tận cùng cuộc đời của mình bằng cái thật hoàn toàn tự hiến, tự nguyện và hoàn toàn theo ý của Cha. Giáo Hội và muôn thế hệ sẽ sống thật với mình, sẽ nêu gương cho mọi người, khi biết giữ Lời Chúa và thực thi Lời Chúa trong cuộc sống.

Thánh Phao-lô nói: "Ðức Tin không có việc làm là Ðức Tin chết". Lời nói không đi đôi với hành động là lời nói suông, lời nói không có giá trị nào cả. Chúa Giê-su đã từng nói: "Không phải những ai cứ kêu lạy Chúa, lạy Chúa mà được cứu rỗi, mà chỉ những ai giữ Lời và tuân theo Lời Chúa... hoặc "những ai nói rằng mình yêu mến Chúa mà không yêu anh em mình là những người ở bên, ở trước mặt, ở sau mình là những kẻ nói dối".

Lời trăn trối và lời hứa của Chúa sẽ muôn đời tồn tại: "...Thầy ra đi thì ích lợi hơn cho các con, vì nếu Thầy không ra đi thì Ðấng bầu chữa không đến với các con. Còn nếu Thầy ra đi thì Thầy sẽ sai Người đến với các con" ( Ga 16, 6 - 7 ).

Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho chúng con luôn biết noi gương bắt chước Chúa: tuân giữ và thực thi Lời Chúa để chúng con được sống trong tình yêu sung mãn của Chúa và Chúa Cha. Xin giúp chúng con luôn biết nói lời xin vâng làm theo ý Chúa.


Last Updated: 09/12/2012